Tài trợ | Test

SGL

Landscape Architecture

sgl.com.vn

Tài trợ | Test

Cố vấn AI

Hỏi đáp cảnh quan · gợi ý chọn cây

Miễn phí trên canhquan.net

Tài trợ | Test

Kiến Trẻ

Sân chơi của người mới vào nghề

canhquan.net/tap-chi

TRI THỨC

Những thói quen lặp lại trong họa thất kiến trúc, bất kể trường nào, thế hệ nào

Có một tập hợp thói quen lặp lại ở gần như mọi khoa kiến trúc, không phân biệt trường nào, thế hệ nào: nhịp sinh học đảo lộn, đồ nghề trở thành một phần cơ thể, và một thứ ngôn ngữ riêng chỉ người trong họa thất mới hiểu. Đây là bản tổng hợp những dấu hiệu đó — được biên tập lại từ danh sách lan truyền trong giới sinh viên kiến trúc suốt nhiều năm, không nhằm than vãn một nghề vất vả, mà để nhìn lại xem thói quen nào đáng giữ và thói quen nào chỉ là hậu quả của một cách làm việc chưa tối ưu.

Nhịp sinh học đảo lộn hoàn toàn

Dấu hiệu dễ nhận ra nhất của một sinh viên kiến trúc chân chính: chỉ quan sát ngày sinh nhật của bản thân, chứ không bao giờ đứng ra tổ chức nó; tưởng tượng không gian ngay khi bước vào bất kỳ nơi chốn nào; luôn luôn thèm ngủ vào mỗi ngày, kể cả sau một đêm đã ngủ đủ; mất chìa khóa nhà cả tuần mà không hề hay biết — vì mấy hôm trước khi nộp đồ án có về nhà đâu mà biết; yêu bộ marker đang có, nhưng vẫn lấy chúng ra vẽ nhăng cuội lúc rảnh rỗi; coi ngày nghỉ chỉ là một dịp để ngủ nướng thêm vài tiếng; có bộ sưu tập hình ảnh công trình kiến trúc nhiều hơn bất kỳ chủ đề nào khác trên máy tính; có thể sống không cần liên lạc với thế giới loài người, nhưng máy tính hư là thảm họa — và nếu nó không lưu được file, đó là tận thế; xài được Photoshop, Illustrator, CAD, 3ds Max và hàng chục phần mềm khác mà không phải ai cũng biết tên, nhưng không rành Excel; coi 3 giờ sáng là chập tối.

Ba giờ sáng được coi là chập tối, hỏi giờ phải hỏi thêm sáng hay tối, và bốn món khoái khẩu nhất luôn là cà phê, kẹo cà phê, mì gói, nước sôi — bộ tứ vừa là thực phẩm vừa là công cụ chống buồn ngủ. Ngủ gật trong giờ học không còn là chuyện hiếm, và một đêm ngủ bù đôi khi dài hơn cả một tuần cộng lại. Không ít người hiểu ra vì sao nhiều kiến trúc sư bạc đầu sớm và đeo kính chỉ sau vài năm học.

Đồ nghề trở thành một phần cơ thể

Chữ in hoa, êke, bút xóa

Chữ in hoa trở thành kiểu chữ ưa thích trên mọi bản vẽ. Một bộ êke 30-60-90 và 45-45-90 — đôi khi hai, ba bộ — thường không phải tự mua mà nhặt được trong họa thất qua nhiều đồ án, và số lượng đồ nghề tăng lên không phải sau mỗi lần mua sắm mà sau mỗi lần lên bài, rồi cũng biến mất không rõ lý do theo cách tương tự. Cây bút xóa trở thành thứ giá trị nhất trong túi đồ nghề. Bộ sưu tập ảnh công trình kiến trúc trong máy tính luôn nhiều hơn bất kỳ chủ đề nào khác — đến mức đôi khi phải xóa bớt ảnh gia đình để lấy chỗ cho thư viện model vừa tải về.

nếu số nhà, xe, bàn ghế, giường tủ dựng trong model biến thành đồ thật, hẳn đã giàu ngang một tỷ phú công nghệ. sau rất nhiều nợ nần vì nâng cấp card đồ họa, CPU, RAM, ổ cứng, cuối cùng dồn hết số quạt trong nhà cho dàn máy đó. thầm chửi máy tính là cục sắt vô dụng vì luôn đứng máy đúng những thời điểm quan trọng nhất.

Một ngôn ngữ riêng, một cách sống riêng

Sinh viên kiến trúc nói một thứ ngôn ngữ riêng, thường phải "phiên dịch" lại cho bạn học ngành khác hiểu. phải viết đủ một bản thuyết minh dài dù một hình ảnh vốn đã nói được nhiều hơn cả ngàn chữ. mua rất nhiều tạp chí kiến trúc và vẫn chưa đọc hết. phím Ctrl, Z và S trên bàn phím mòn nhẵn trước tiên, còn hình dáng bàn tay dần quen với con chuột.

Dãy bàn làm việc trong một xưởng vẽ kiến trúc, trên bàn bày máy tính và mảnh mô hình
Dãy bàn làm việc trong một họa thất kiến trúc, mỗi bàn có máy tính riêng và các mảnh mô hình để rải rác. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Cận cảnh tấm lót cắt với các mảnh bìa, dao rọc và thước kẻ
Bìa cứng, dao rọc, thước và tuýp keo trên tấm lót cắt — dụng cụ làm mô hình vật lý. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Ảnh chụp từ trên cao một sảnh có cầu thang và một bức tượng đặt trên bệ, dụng cụ để rải trên sàn
Nhìn từ trên xuống một không gian có cầu thang xoắn và một tượng cổ điển đặt trên bệ. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Không gian với nhiều hàng ghế nhựa trắng xếp ngay ngắn dưới dãy đèn tròn treo trần
Hàng ghế trắng xếp thành dãy trong một không gian thuyết trình đồ án, dưới hệ thống đèn treo. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Không gian sảnh trống, ánh sáng tự nhiên chiếu qua dải cửa sổ trên cao
Một sảnh trống với dải cửa lấy sáng tự nhiên trên cao, tường bê tông và sàn xi măng đánh bóng. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Ảnh đen trắng chụp dãy bàn làm việc trong một xưởng vẽ kiến trúc vào ban đêm
Dãy bàn vẽ trong họa thất về đêm, ảnh chụp đen trắng. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Một tháp sách xếp chồng cao gần cửa kính của thư viện
Một chồng sách xếp cạnh cửa ra vào thư viện, cạnh bức tường bê tông trần. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Bàn làm việc bừa bộn với mô hình giấy, dụng cụ cắt và hai màn hình máy tính
Một bàn làm việc khác trong cùng họa thất, bày đầy mô hình, giấy và màn hình máy tính. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Một góc xưởng vẽ ban đêm với dây cờ nhỏ nhiều màu treo trên cao, ánh đèn vàng
Không gian họa thất về đêm, dây cờ nhỏ treo dọc trần. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0
Một bức tượng nhỏ và nhành cây khô đặt trước bức tường bê tông có hoa văn khắc
Một bức tượng và cành cây khô đặt cạnh tường bê tông có hoa văn khắc chìm. Ảnh: RukshanV / commons — CC BY-SA 4.0

Đêm trước ngày nộp bài

Nước tới chân mới nhảy, năm nào cũng vậy

tự nhủ đêm trước ngày nộp bài rằng mọi thứ sẽ ổn, rồi cắm đầu cày tiếp. trong ba tháng không tự tìm ra lỗi sai trong đồ án, giảng viên chỉ mất mười lăm giây. trái tim lỗi nhịp khi nhìn thấy một bức diễn họa vẽ tay — chúng ngày càng hiếm trong thời đại phần mềm. Niềm vui thực sự của một sinh viên kiến trúc, xét cho cùng, thường chỉ đơn giản là nộp xong bài đúng thời khắc quan trọng.

học ba năm vẽ tay vẫn không thể tồn tại nếu thiếu máy tính. Không ai còn thực hiện bản vẽ hoàn toàn bằng tay, nhưng một bức diễn họa vẽ tay giữa hàng loạt bản in từ máy vẫn khiến người xem dừng lại lâu hơn — chi tiết đó không hề mất đi giá trị chỉ vì công cụ đã đổi.

Tình cảm lẫn lộn với ngôi trường

đến lớp khi chưa có mặt trời, về nhà khi không còn mặt trời. sàn nhà trở thành không gian tổ hợp: ăn, ngủ, tiếp bạn và cả bãi rác — khiến chủ trọ dè dặt khi nhận sinh viên kiến trúc thuê phòng. Ngôi trường vừa là nơi thân thuộc nhất vừa là nơi ai cũng muốn rời đi thật nhanh sau khi tốt nghiệp — hai cảm xúc đó tồn tại song song mà không mâu thuẫn với nhau, đơn giản vì cả hai đều đúng cùng một lúc.

Vì sao nghề này sinh ra những thói quen đó

Những thói quen kể trên không tự nhiên xuất hiện, chúng đi theo đúng nhịp một chu kỳ đồ án lặp lại nhiều lần trong một học kỳ: giao đề, làm việc rải rác vài tuần đầu, rồi dồn cả khối lượng còn lại vào tuần cuối trước ngày duyệt. Chu kỳ này không phải đặc thù của một trường, mà của cách tổ chức đồ án theo mốc nộp cố định — sinh viên nào cũng học được cách tính ngược từ ngày nộp để biết còn bao nhiêu đêm có thể thức.

Văn hoá làm mô hình ngốn thời gian nhất

Trong toàn bộ khối lượng một đồ án, làm mô hình vật lý thường là công đoạn chiếm nhiều giờ nhất mà lại khó rút ngắn nhất — cắt mút xốp, dán bìa, sơn phun đều cần thời gian khô, không thể tăng tốc bằng cách thức thêm. Mô hình hỏng vì dán ẩu hay đo sai tỷ lệ có thể phải làm lại từ đầu ngay trong đêm cuối, kéo theo toàn bộ phần việc còn lại — hoàn thiện bản vẽ, in ấn, viết thuyết minh — bị đẩy dồn vào vài giờ sau đó.

Thức đêm vì vậy không phải là chọn lựa mà là hệ quả cộng dồn của một chuỗi công đoạn không thể làm song song. Cái giá của nó không chỉ nằm ở cơn buồn ngủ giữa buổi thuyết trình. Sức khoẻ là cái giá dễ thấy nhất — rối loạn giấc ngủ kéo dài suốt nhiều học kỳ, ăn uống thất thường vì mì gói và cà phê thay bữa chính. Nhưng cái giá ít được nhắc tới hơn nằm ngay trên bản vẽ: một nét cắt line lúc bốn giờ sáng thường run tay hơn, một phép tính tỷ lệ vội thường sai nhiều hơn, và một đoạn thuyết minh viết trong trạng thái thiếu ngủ thường lặp ý, thiếu logic hơn hẳn phần viết vào ban ngày. Nói cách khác, phần đồ án bị nộp muộn nhất trong đêm cũng thường là phần yếu nhất về chất lượng — không phải vì sinh viên kém, mà vì bộ não làm việc kém đi rõ rệt sau nhiều giờ thiếu ngủ liên tục.

Cái gì đã đổi so với trước

Danh sách dấu hiệu ở trên phần nhiều thuộc về một giai đoạn mà bản vẽ tay và mô hình vật lý còn là phương tiện thể hiện chính. Một phần trong đó đã đổi khác. Mô hình vật lý cắt bằng tay dần có thêm lựa chọn máy cắt laser và máy in 3D ở nhiều xưởng trường — tốc độ nhanh hơn cắt tay, nhưng đổi lại là thời gian chờ xếp hàng máy vào đúng những ngày cao điểm, khi cả lớp cùng cần máy một lúc.

Việc nộp bài cũng đổi khác: nhiều đồ án hiện nộp bằng file PDF hoặc bản trình chiếu thay vì buộc phải có bản in khổ lớn mang tới tận hội đồng, kéo theo một dạng lo lắng mới — sự cố đường truyền hay dung lượng file quá khổ ngay trước giờ nộp, thay cho nỗi lo máy in xưởng hết mực. Giai đoạn học từ xa cũng để lại dấu vết: có những học kỳ đồ án được hướng dẫn qua họp trực tuyến thay vì đứng cạnh bàn vẽ, khiến phần trao đổi trực tiếp — vốn quan trọng với một môn học nặng về hình ảnh và không gian — bị thu hẹp lại. Những thay đổi này không xoá được nhịp "chạy lụt" quen thuộc, nhưng đổi hình dạng của tuần cuối: từ cảnh cả họa thất sáng đèn cắt mút xốp sang cảnh mỗi người một góc, mắt dán vào màn hình canh giờ tải file lên hệ thống nộp bài.

Điều không đổi qua mọi lần chuyển công cụ là cấu trúc thời gian của một đồ án vẫn giữ nguyên: vẫn có giai đoạn tìm ý, giai đoạn phát triển và một mốc nộp cố định ở cuối. Công cụ nộp bài đổi từ ống đựng bản vẽ sang đường link tải file, nhưng áp lực dồn vào giờ chót thì vẫn ở nguyên chỗ cũ, chỉ đổi hình dạng theo công cụ đang dùng.

Đọc lại danh sách này để làm gì

Phần lớn những dấu hiệu trên là hệ quả trực tiếp của một cách làm việc dồn hết vào phút chót — điều đã được nhắc tới ở bài viết "Đồ án sinh viên kiến trúc: tính ứng dụng và căn bệnh hình thức" trên canhquan.net. Nhịp làm việc gấp gáp không tự nhiên sinh ra, nó là hậu quả của việc thiếu một lộ trình phân bổ thời gian rõ ràng cho từng giai đoạn của đồ án: tìm hiểu khu đất, phác thảo ý tưởng, làm việc với kết cấu, rồi mới đến thể hiện. Nhận diện được đang lặp lại bao nhiêu dấu hiệu trong danh sách này là bước đầu để tách phần nào là bản sắc nghề, phần nào chỉ là thói quen làm việc cần sửa.

Vui lòng ghi "Nguồn: canhquan.net" khi sao chép.

10259 Lượt xem