Tài trợ | Test

SGL

Landscape Architecture

sgl.com.vn

Tài trợ | Test

Cố vấn AI

Hỏi đáp cảnh quan · gợi ý chọn cây

Miễn phí trên canhquan.net

Tài trợ | Test

Kiến Trẻ

Sân chơi của người mới vào nghề

canhquan.net/tap-chi

THẢO LUẬN

Kiến trúc cảnh quan trong thiết kế resort: khi cảnh quan là sản phẩm chính

Trong hầu hết công trình, cảnh quan là phần đi kèm kiến trúc. Ở resort thì ngược lại: khách không mua căn phòng, họ mua vài ngày ở trong một khung cảnh. Nghĩa là cảnh quan không phải phần trang trí quanh khối nhà — nó là sản phẩm chính, và mọi thứ khác phục vụ nó.

Hồ bơi resort với nhà mái tranh và hàng dừa
Ảnh: Kelsey Curtis / Unsplash
Hồ bơi lớn giữa mảng cây nhiệt đới của khu nghỉ
Ảnh: Arkady Lukashov / Unsplash

Thứ khách nhớ sau chuyến đi hiếm khi là kiến trúc phòng ngủ — thường là bóng cây, mặt nước và quãng đường đi giữa hai chỗ đó

Cảnh quan resort bán cái gì

Một khu nghỉ bán ba thứ mà cảnh quan quyết định gần như trọn vẹn. Cảm giác tách khỏi đời thường — đến từ việc không nhìn thấy đường lớn, không nghe tiếng xe, không thấy khu kỹ thuật. Nhịp di chuyển chậm — đến từ độ dài và chất lượng quãng đường giữa phòng, hồ bơi, nhà hàng và bãi biển. Vài khung cảnh đáng nhớ — số ít điểm mà khách sẽ dừng lại, chụp ảnh và kể về sau.

Cả ba đều là việc của người làm cảnh quan chứ không phải của kiến trúc sư công trình. Và cả ba đều hỏng nếu mặt bằng tổng thể chốt xong rồi mới gọi tới cảnh quan.

Một cách kiểm nhanh phương án

Đi bộ trên bản vẽ từ cửa phòng ra bãi biển. Đếm xem trên quãng đó khách nhìn thấy bao nhiêu lần: bãi đỗ xe, khu giặt là, máy điều hoà, tường rào kỹ thuật. Con số ấy càng gần không thì phương án càng đúng — đây là chỉ số dễ đo hơn mọi lời mô tả về "trải nghiệm".

Những nguyên tắc cốt lõi

Che trước, bày sau. Việc đầu tiên của cảnh quan resort không phải là trồng cây đẹp mà là giấu những gì phá vỡ khung cảnh: khu kỹ thuật, lối phục vụ, ranh giới với bên ngoài. Cây trồng để che phải là cây thường xanh, đủ dày quanh năm, và phải đủ lớn ngay khi khai trương — chờ ba năm cho cây kín là ba năm khách nhìn thấy máy bơm.

Nhà nghỉ bằng tre nằm khuất giữa mảng cây nhiệt đới
Ảnh: Unsplash
Mặt nước uốn quanh giữa mảng cây rậm trong khu nghỉ
Ảnh: Unsplash

Cây trồng ở resort làm việc trước hết là che — giấu ranh giới, giấu khu kỹ thuật, giấu chính những phòng khác

Tách tuyến khách và tuyến phục vụ. Xe chở đồ, xe rác, nhân viên đổi ca không được đi chung đường với khách. Đây là quyết định mặt bằng tổng thể, và nếu bỏ sót thì không sửa được bằng cây.

Bóng che là hạ tầng, không phải trang trí. Ở xứ nhiệt đới, khoảng sân không có bóng thì không ai dùng từ chín giờ sáng tới bốn giờ chiều — tức là mất gần trọn ngày. Bóng che phải có mặt trên mọi tuyến đi bộ chính và mọi chỗ ngồi ngoài trời, bằng cây hoặc bằng kết cấu, tính từ bước quy hoạch chứ không bù sau bằng dù.

Hồ bơi resort với hàng dù che và ghế nằm dưới bóng dừa
Ảnh: Unsplash
Lối đi có mái tranh che nối các khối phòng
Ảnh: Unsplash

Bóng che quyết định khu nghỉ dùng được mấy giờ mỗi ngày — bằng cây hay bằng kết cấu, nhưng phải có từ bước quy hoạch

Tầm nhìn được dựng có chủ ý. Cảnh đẹp không tự thành khung cảnh. Nó cần một chỗ đứng, một khoảng mở đúng hướng, và những thứ hai bên bị che đi để mắt chỉ còn nhìn về phía cần nhìn.

Lối đi giữa hai hàng dừa dẫn ra phía biển
Ảnh: Unsplash
Lối đi lát giữa mảng trồng nhiều tầng trong khu nghỉ
Ảnh: Unsplash

Quãng đường giữa phòng và bãi biển là phần khách đi lại nhiều nhất — và là chỗ cảnh quan làm việc nhiều nhất

Khách có thật sự trả tiền cho cảnh quan không

Câu hỏi này đáng hỏi thẳng, vì nó quyết định ngân sách. Có bằng chứng, và nó cụ thể hơn cảm tính của nghề.

Các nghiên cứu về thiết kế thân sinh học (biophilic design) trong ngành lưu trú ghi nhận rằng những yếu tố tự nhiên đưa vào không gian nghỉ — cây thật, ánh sáng tự nhiên, mặt nước, vật liệu tự nhiên — cải thiện cảm xúc và mức thư giãn của khách, kéo theo tăng mức hài lòng, tăng cảm nhận về chất lượng, và tăng ý định quay lại. Quan trọng hơn với chủ đầu tư: khi khách thấy kỳ nghỉ khiến mình khoẻ hơn và dễ chịu hơn, họ gán giá trị cao hơn cho cùng một dịch vụ, và khả năng trả giá cao hơn cho lần sau tăng lên.

Nói cách khác, cảnh quan không phải khoản chi để "đẹp" mà là khoản đầu tư vào giá phòng và vào tỉ lệ khách quay lại. Điều đó cũng có mặt trái: cảnh quan xuống cấp kéo theo cảm nhận về toàn bộ khu nghỉ đi xuống, dù phòng ốc và dịch vụ vẫn nguyên. Đó là lý do phần vận hành ở dưới không phải chuyện phụ.

Bóng che: hạ tầng của một khu nghỉ nhiệt đới

Bóng che quyết định bao nhiêu phần trăm diện tích ngoài trời thật sự dùng được, nên đáng có số liệu đi kèm.

Tán cây che lên mặt lát hạ nhiệt độ bề mặt khoảng 6 °C — gấp đôi mức 3 °C khi tán ấy che thảm cỏ, theo tổng hợp của World Resources Institute. Trên mặt nhựa đường phơi nắng, mô phỏng ở Florence (Ý) cho mức chênh còn lớn hơn nhiều, từ 13,8 đến 22,8 °C giữa chỗ có tán và chỗ trống, do tán chặn 60–90% bức xạ sóng ngắn tới mặt đất.

Ngoài chắn nắng, cây còn hạ nhiệt bằng thoát hơi nước: một cây trưởng thành đủ nước bơm lên tán khoảng 150–400 lít mỗi ngày nắng, và lượng nước ấy bốc hơi thì lấy nhiệt của không khí quanh nó. Đây là lý do một dù che và một tán cây cùng diện tích cho cảm giác rất khác nhau — và là lý do trong resort, dù chỉ nên là giải pháp bổ sung cho những chỗ cây không trồng được.

Bài toán vận hành phải tính từ đầu

Đây là chỗ phân biệt phương án chạy được với phương án chỉ đẹp lúc khai trương. Cảnh quan resort là thứ phải giữ nguyên chất lượng 365 ngày mỗi năm, kể cả mùa thấp điểm khi doanh thu ít nhất — khác hẳn công trình công cộng nơi cỏ hơi dài vài tuần cũng không ai phàn nàn.

Nước tưới. Một khu nghỉ ven biển miền Trung có thể phải tưới sáu đến bảy tháng liên tục. Để thấy khoản này lớn cỡ nào: theo số liệu của Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ, tưới cảnh quan chiếm khoảng 30% tổng lượng nước một hộ gia đình dùng, và ở vùng nóng khô lên tới 70% — trong khi khoảng một nửa lượng nước ấy bị lãng phí vì tưới thừa và hệ tưới chỉnh sai. Một khu nghỉ có hàng héc-ta thảm cỏ đang chạy đúng bài toán đó, phóng lên nhiều lần.

Cắt khoản này có hai đường, và nên làm cả hai. Đường thứ nhất là chọn loài: cây bản địa và cây đã thuần khí hậu, sau khi bén rễ, gần như chỉ cần lượng mưa tự nhiên. Đường thứ hai là chỉnh hệ tưới — chia vùng theo loại cây và theo hướng nắng, dùng bộ điều khiển theo thời tiết hoặc theo độ ẩm đất thay vì hẹn giờ cứng. Với resort, đây vừa là tiền vừa là rủi ro: năm hạn nặng, khu nào phụ thuộc thảm cỏ rộng là khu chịu trận trước.

Nhân công. Thảm cỏ rộng cần cắt hằng tuần; hàng rào cây cắt tỉa cần thợ có tay nghề; mảng trồng nhiều tầng theo kiểu tự nhiên cần ít công hơn nhưng cần người hiểu cây. Chọn kiểu cảnh quan chính là chọn luôn quy mô đội chăm sóc phải nuôi suốt đời dự án.

Thay thế. Cây ven biển chịu gió mặn có tuổi thọ ngắn hơn trong đất liền. Để có cỡ tham chiếu: ngay ở môi trường đô thị thường, Roman và Scatena (2011) tính tỉ lệ chết của cây đường phố là 3,5–5,1% mỗi năm, phần lớn tổn thất dồn vào vài năm đầu sau trồng. Một khu nghỉ trồng một nghìn cây nên lập kế hoạch trên giả định mất vài chục cây mỗi năm — có danh mục cây cần thay định kỳ và dòng kinh phí tương ứng, thay vì coi phần trồng là khoản đầu tư một lần.

Cây ven biển: chọn theo gió mặn, không theo catalogue

Phần lớn resort Việt Nam nằm sát biển, nên danh mục cây phải giải một bài toán riêng mà vườn trong đất liền không có.

Muối trong gió là yếu tố khắc nghiệt hơn cả nắng. Hạt muối bám lên lá, hút nước ngược ra khỏi mô lá, làm cháy mép lá và rụng dần phía đón gió — đó là lý do cây ven biển thường có tán lệch hẳn về phía khuất gió. Loài không chịu mặn trồng ở hàng đầu tiên sẽ chết trong vòng vài mùa, bất kể tưới nhiều thế nào.

Đất cát giữ nước và giữ dinh dưỡng rất kém: nước tưới thấm qua trước khi rễ kịp hút, phân bón trôi theo. Giải pháp không phải tưới nhiều hơn mà là cải tạo tăng chất hữu cơ để đất giữ được ẩm, cộng với tưới nhiều lần lượng nhỏ thay vì một lần lượng lớn.

Bố cục theo lớp chắn gió là cách làm hiệu quả nhất: hàng ngoài cùng dùng loài chịu mặn cao nhất và chấp nhận nó sẽ xấu — nó là lá chắn; phía sau lá chắn ấy, điều kiện dịu hẳn và danh mục cây mở rộng ra rất nhiều. Bỏ qua nguyên tắc này rồi trồng loài đẹp ở hàng đầu là cách tốn tiền nhất để học lại nó.

Tuổi thọ cây ven biển cũng ngắn hơn, nên danh mục nên chia thành hai nhóm ngay từ hồ sơ: nhóm khung — cây lâu năm dựng nên cấu trúc không gian, chọn kỹ và trồng đúng chỗ ngay từ đầu; và nhóm thay thế — cây cho màu và cho lớp gần mắt, mặc định sẽ phải trồng lại theo chu kỳ, có sẵn dòng kinh phí cho việc đó.

Đừng bê nguyên phong cách ngoại lai

Một khu nghỉ ở Bình Thuận dựng theo phong cách vườn Bali sẽ tốn gấp nhiều lần để duy trì so với chính nó ở Bali — vì loài cây, lượng mưa và độ ẩm khác hẳn. Vấn đề không nằm ở thẩm mỹ mà ở chi phí: mỗi loài đưa ra khỏi vùng khí hậu của nó đều phải bù bằng nước, phân, thuốc hoặc thay thế.

Hướng bền hơn là lấy cấu trúc không gian của phong cách mình thích — cách bố trí sân trong, cách dẫn nước, tỷ lệ giữa mảng che và mảng mở — rồi thực hiện bằng loài cây địa phương. Khách nhớ cảm giác của không gian, hiếm khi nhớ tên loài cây.

Lối đi uốn giữa mảng cây nhiệt đới nhiều tầng
Ảnh: Joey Genovese / Unsplash
Vườn dừa và thảm cỏ trong khuôn viên khu nghỉ
Ảnh: Unsplash

Mảng trồng nhiều tầng bằng loài địa phương: ít nước, ít công, và vẫn ra đúng chất nhiệt đới

Chốt lại

Cảnh quan resort làm đúng thì gần như vô hình: khách không nhận ra mình đang đi trong một phương án được tính toán, chỉ thấy dễ chịu. Muốn tới được chỗ đó thì cảnh quan phải vào từ bước quy hoạch tổng thể — quyết định vị trí khối nhà, hướng nhìn, tuyến đi và tuyến phục vụ — chứ không phải nhận một mặt bằng đã chốt rồi tìm chỗ trồng cây. Và mọi thứ vẽ ra đều phải trả lời được một câu: ai chăm nó vào tháng thấp điểm nhất trong năm.

| 9589 Lượt xem