Chọn theo dáng đẹp lúc mua, quên hỏi cây sẽ to bao nhiêu
Cây con trong vườn ươm thường được chọn vì tán tròn, thân thẳng, lá xanh đều — tức là chọn theo hình ảnh tại thời điểm mua. Sai lầm nằm ở chỗ ít ai hỏi tiếp: 10 năm sau tán cây này rộng bao nhiêu, rễ ăn ngang tới đâu. Một cây có tán trưởng thành 8–10 m trồng cách tường nhà 1,5 m sẽ luôn phải cắt tỉa để không đụng công trình, và việc cắt liên tục đó làm cây yếu dần.
Cắt tỉa liên tục để giữ cây trong một khoảng không gian nhỏ hơn kích thước tự nhiên của nó không chỉ tốn nhân công định kỳ — mỗi vết cắt lớn là một cửa cho nấm mục xâm nhập vào thân, và cây phải dồn năng lượng để liền vết thương thay vì phát triển bộ rễ. Về lâu dài, cây bị cắt tỉa gượng ép theo kiểu này thường có tán lệch, thân rỗng dần từ những vết cắt cũ, và dễ gãy ngang thân hơn một cây cùng loài được chọn đúng chỗ ngay từ đầu.
Việc làm được
Trước khi chọn cây, xác định đường kính tán và chiều cao ở tuổi trưởng thành (thường ghi trong catalogue vườn ươm hoặc atlas cây đô thị), rồi đối chiếu với khoảng trống thật sự có — bao gồm cả khoảng lùi công trình và khoảng cách tới đường dây điện trên cao.



Bỏ qua thể tích đất mà bộ rễ cần
Một hố trồng nhỏ trong dải phân cách hay bồn cây vỉa hè có thể đủ cho cây sống 3–5 năm đầu, nhưng không đủ cho bộ rễ của một cây trưởng thành. Lindsey và Bassuk (1991, Journal of Arboriculture, tập 17 số 6) tính ra mức cần thiết là khoảng 2 ft³ đất cho mỗi 1 ft² hình chiếu tán, tương đương gần 0,6 m³ đất cho mỗi m² tán lúc cây lớn. Thiếu thể tích đất là lý do phổ biến khiến cây đô thị còi cọc dù không hề bị sâu bệnh.
Hệ quả thể tích đất nhỏ còn cộng dồn với tuổi thọ: theo Roman và Scatena (2011), tuổi thọ trung bình của cây đường phố ở Mỹ chỉ 19–28 năm, tỷ lệ chết 3,5–5,1% mỗi năm — thấp hơn hẳn tuổi thọ tự nhiên cùng loài khi mọc trong rừng hay công viên rộng, nơi rễ không bị bó trong một hố nhỏ giữa lớp bê tông.


Trồng sát nhau cho nhanh liền khối
Trồng dày để công trình sớm có mảng xanh là lựa chọn dễ hiểu về mặt thị giác, nhưng là sai lầm hay gặp nhất khi nhìn theo đường dài. Cây thiếu chỗ thì phần gốc cạnh tranh ánh sáng, tán vươn lệch về phía trống, rễ chồng lấn nhau dưới đất — và vài năm sau buộc phải đốn tỉa bớt, coi như phá đi phần vừa đầu tư.
Việc làm được
Trồng theo đúng khoảng cách ở tuổi trưởng thành ngay từ đầu, chấp nhận cảnh quan thưa trong 2–3 năm đầu, bù bằng cây bụi hoặc thảm cỏ tạm thời lấp khoảng trống — thay vì bù bằng cách trồng dày cây thân gỗ. Nếu chủ đầu tư vẫn cần hiệu ứng liền khối ngay khi bàn giao, nên tăng kích cỡ cây giống lúc mua thay vì tăng mật độ trồng — chi phí cây lớn hơn một lần vẫn thấp hơn chi phí đốn tỉa và trồng lại vài năm sau.

Không kiểm tra hạ tầng ngầm trước khi chọn loài
Loài rễ ăn ngang mạnh (như một số loài họ đa, hoặc cây có bạnh vè lớn) trồng gần vỉa hè, đường ống cấp thoát nước hay móng nông sẽ đội mặt lát, chèn ống sau vài năm — không phải lỗi của cây mà lỗi của việc chọn sai loài cho đúng vị trí đó. Ngược lại, loài rễ cọc ăn sâu phù hợp hơn cho dải đất hẹp cạnh hạ tầng ngầm.
Bản vẽ cảnh quan hiếm khi có đủ thông tin hạ tầng ngầm ngay từ vòng thiết kế đầu — vị trí ống cấp nước, cáp ngầm, hộp kỹ thuật thường nằm ở bản vẽ hạ tầng riêng, do đơn vị khác lập. Việc chọn loài và định vị hố trồng cây mà không đối chiếu chồng lớp hai bộ bản vẽ này là lỗi phối hợp thường gặp, và hậu quả xuất hiện chậm — vài năm sau khi rễ đã lớn đủ để chạm tới hạ tầng, lúc đó chỉ còn hai lựa chọn: đào bỏ cây hoặc đào bỏ đoạn hạ tầng, cả hai đều tốn kém hơn nhiều so với việc lệch vị trí hố trồng vài chục centimet ngay từ đầu.



Quên tính nhu cầu nước và khả năng thoát nước của đất
Một cây trưởng thành có thể thoát hơi nước 150–400 lít mỗi ngày, có tài liệu ghi nhận tới 500–1.000 lít ở cây lớn trong điều kiện thuận lợi, theo tổng hợp của CoastAdapt và Berkeley Lab. Trồng loài ưa ẩm trên nền đất thoát nước kém lại tưới theo lịch cố định dễ gây úng rễ; ngược lại trồng loài chịu hạn trên đất cát rời mà không tính phương án tưới bổ sung trong mùa khô thì cây stress kéo dài, sức đề kháng sâu bệnh giảm rõ.
Trồng một loài duy nhất cho cả tuyến
Một tuyến đường hay một khu công trình trồng đồng loạt một loài để đều và đẹp mắt đang mang rủi ro sinh học: một loại sâu hay nấm bệnh đặc hiệu cho loài đó có thể quét qua cả tuyến trong một mùa. Bài học kinh điển của ngành là các đợt dịch nấm gây chết hàng loạt cây du (Dutch elm disease) tại Bắc Mỹ và châu Âu trong thế kỷ 20, khiến nhiều thành phố sau đó áp quy tắc không để một loài chiếm quá một tỷ lệ nhất định trong tổng số cây trên một khu vực.
Thế giới hiện có khoảng 60.065 loài cây đã được ghi nhận trong cơ sở dữ liệu GlobalTreeSearch của Botanic Gardens Conservation International (BGCI) — cao hơn nhiều so với con số 23.000 vẫn còn được một số tài liệu cũ trích lại. Danh mục loài để chọn thực ra rộng hơn nhiều so với số ít loài quen thuộc vẫn lặp lại trên các tuyến phố.

Bỏ qua mùi và chất tiết ra từ cây — không chỉ là chuyện thẩm mỹ
Một số loài cây tiết ra hợp chất bay hơi có tính kháng khuẩn, gọi là phytoncide — thuật ngữ do nhà sinh hóa học Liên Xô Boris Tokin đặt ra từ năm 1928 khi nghiên cứu tại Đại học Tổng hợp Moskva (Moscow State University), chứ không phải Đại học Leningrad như một số bản dịch cũ từng ghi nhầm. Bên cạnh lợi ích đó, một số loài khác lại rụng quả gây trơn trượt, nhựa cây gây dị ứng da, hoặc hoa có mùi nồng không phù hợp đặt gần lối vào công trình hay khu vực đông người ngồi lâu — những yếu tố dễ bị bỏ qua vì không nằm trong tiêu chí thẩm mỹ ban đầu.
Việc làm được
Với mỗi loài định đưa vào bản vẽ, kiểm ba việc trước khi chốt: kích thước lúc trưởng thành so với khoảng trống thật, thể tích đất và khả năng thoát nước tại đúng vị trí đó, và tỷ lệ loài đó đã chiếm bao nhiêu phần trăm trong tổng số cây của khu vực.
Bứng cây lớn mà cắt bầu rễ quá nhỏ so với thân
Cây trưởng thành mang từ vườn ươm hoặc bứng từ nơi khác về công trình phụ thuộc gần như toàn bộ vào đường kính bầu rễ giữ lại lúc đào — phần rễ tơ hút nước và rễ neo giữ thân đều nằm trong bán kính đó. Bầu rễ cắt gọn cho nhẹ, dễ vận chuyển, hoặc cho vừa hố đã đào sẵn là cách thu ngắn thời gian thi công phổ biến, nhưng đồng thời cắt luôn phần lớn rễ neo. Cây sống được ngay sau khi trồng vì vẫn còn đủ nước tưới bù, nhưng bộ rễ mới không kịp lan rộng bằng bộ rễ bị cắt, nên nhiều năm sau cây vẫn đứng trên một bầu rễ hẹp hơn mức cần để chống gió.
Việt Nam đã có nhiều đợt cây đô thị đổ hàng loạt trong mùa mưa bão, trong đó bão Yagi (bão số 3) quét qua Hà Nội tháng 9/2024 làm hơn 40.000 cây xanh gãy đổ theo thống kê của Sở Xây dựng Hà Nội — một phần lớn là cây mới trồng hoặc mới di dời trong các đợt chỉnh trang đô thị trước đó, bầu rễ chưa kịp lan rộng ra khỏi phạm vi bầu bứng ban đầu. Đây là lý do các hướng dẫn kỹ thuật trồng cây đô thị đều quy định đường kính bầu rễ tối thiểu phải tính theo đường kính thân đo tại độ cao 1,3 m, chứ không phải theo kích thước hố đã có sẵn tại công trình.
Việc làm được
Chốt đường kính bầu rễ theo đường kính thân cây trước khi đặt hố đào, không làm ngược lại; với cây đã bứng và trồng lại, cắm cọc chống ba chân giữ ổn định trong ít nhất một đến hai mùa mưa bão đầu, tới khi rễ mới lan đủ rộng để tự đứng vững.
Chọn theo bảng giá cây, bỏ qua chi phí thay lại sau vài năm
Một cây con giá rẻ trồng sai vị trí, sai kích thước trưởng thành hay sai điều kiện đất thường không chết ngay — nó còi cọc, phải cắt tỉa liên tục, rồi bật gốc hoặc suy kiệt trong vòng vài năm và phải đào bỏ, xử lý gốc, mua cây mới, đào hố mới, trồng lại từ đầu. Khoản chi phí thay thế đó — bao gồm nhân công đào bỏ, xử lý rác thải thực vật, cây giống mới và công trồng lại — thường không được tính vào lúc lập dự toán ban đầu, vì hạng mục cây xanh khi đó chỉ so sánh đơn giá cây theo kích cỡ chứ chưa tính theo tuổi thọ kỳ vọng tại đúng vị trí đó.
TCVN 9257:2012 về quy hoạch cây xanh sử dụng công cộng trong các đô thị đưa ra các quy định về khoảng cách trồng, chiều cao tĩnh không dưới đường dây và khoảng lùi so với công trình ngầm — những thông số nếu bị bỏ qua ngay từ khâu chọn loài và định vị trên bản vẽ thì chi phí sửa sai luôn lớn hơn nhiều so với chi phí kiểm tra trước khi trồng.
Số liệu tham chiếu trong bài: thể tích đất trồng theo J. Lindsey và N. Bassuk (1991), Journal of Arboriculture, tập 17 số 6; tuổi thọ và tỷ lệ chết cây đường phố theo L. A. Roman và F. N. Scatena (2011), Urban Forestry & Urban Greening; số loài cây theo cơ sở dữ liệu GlobalTreeSearch của Botanic Gardens Conservation International (BGCI); lượng thoát hơi nước theo tổng hợp của CoastAdapt và Lawrence Berkeley National Laboratory; thiệt hại cây xanh sau bão Yagi tại Hà Nội theo thống kê của Sở Xây dựng Hà Nội (9/2024); khoảng cách và tĩnh không trồng cây theo TCVN 9257:2012. Vui lòng ghi "Nguồn: canhquan.net" khi sao chép.