Tài trợ | Test

SGL

Landscape Architecture

sgl.com.vn

Tài trợ | Test

Cố vấn AI

Hỏi đáp cảnh quan · gợi ý chọn cây

Miễn phí trên canhquan.net

Tài trợ | Test

Kiến Trẻ

Sân chơi của người mới vào nghề

canhquan.net/tap-chi

TRI THỨC

KHÔNG GIAN XANH — Liều thuốc không kê đơn, dùng mỗi ngày!

Chỉ cần nhìn thấy màu xanh của cây, nhịp thở đã chậm lại — cảm giác quen thuộc ấy không phải tưởng tượng. Hai thập kỷ nghiên cứu ở Nhật Bản và Bắc Âu đã đo được điều đó bằng con số: thời gian giữa cây xanh làm giảm cortisol — hormone căng thẳng, hạ nhịp tim và cải thiện khả năng tập trung. Không gian xanh quanh chỗ ở, từ khu vườn đến chậu cây ban công, vì thế không phải đồ trang trí — nó là một liều thuốc không kê đơn, dùng hằng ngày.

Nắng xuyên qua tán rừng thu chiếu xuống lối đi rải lá vàng, tia nắng hình sao giữa các thân cây

Mười phút đi bộ dưới tán cây — bài thuốc rẻ nhất mà y học hiện đại đo được hiệu quả

Ảnh: Dietmar Rabich / Wikimedia Commons — CC BY-SA 4.0

Shinrin-yoku: tắm rừng có số liệu

Người Nhật gọi việc đi chậm và thở giữa rừng là shinrin-yoku — "tắm rừng". Các nghiên cứu sinh lý học tại Nhật cho thấy sau khoảng thời gian ngắn giữa cây xanh, nồng độ cortisol trong nước bọt giảm rõ so với đi bộ trong phố, huyết áp và nhịp tim hạ theo; một số nghiên cứu còn ghi nhận hoạt động tế bào miễn dịch tăng sau chuyến đi rừng. Cơ chế không huyền bí: mắt được nghỉ khỏi kích thích liên tục, phổi nhận không khí sạch hơn, và hệ thần kinh giao cảm — chế độ "chiến đấu hay bỏ chạy" — được phép tắt.

Rừng sồi mù sương với các thân cây phủ rêu xanh và cành lá khô màu đồngNgười phụ nữ đứng ôm thân cây thông trong công viên đô thị, thảm cỏ và ghế nằm phía sau

Trái: rừng sương mù — khung cảnh của shinrin-yoku đúng nghĩa. Phải: "tắm rừng" phiên bản công viên đô thị ở Barcelona — không cần rừng già mới trị liệu được

Ảnh trái: Jason Boldero, Flickr / Wikimedia Commons — CC BY 2.0 · Ảnh phải: Benoît Prieur / Wikimedia Commons — CC0

Vườn chữa lành: khi bệnh viện trồng cây

Y học phương Tây đi đến cùng kết luận bằng đường khác: từ nghiên cứu kinh điển của Roger Ulrich — bệnh nhân sau mổ nằm phòng nhìn ra cây xuất viện sớm hơn và cần ít thuốc giảm đau hơn người nhìn ra bức tường — các bệnh viện bắt đầu xây "healing garden" như một hạng mục điều trị. Vườn bệnh viện tốt không cần rộng: một sân trong đủ bóng mát, lối đi cho xe lăn, và chỗ ngồi để người bệnh lẫn người nhà được ở giữa thứ đang sống.

Vườn tĩnh tâm trong bệnh viện Cassel ở Anh: rặng tre vây quanh sân lát gạch tròn với chậu nước và ghế gỗ mộcVườn chữa lành của bệnh viện Metro Health ở Mỹ với thảm cỏ, bồn cây và lối đi quanh tòa nhà

Hai vườn bệnh viện: rặng tre và chậu nước ở Cassel (Anh) — một "phòng tĩnh tâm" ngoài trời; và sân vườn trị liệu của Metro Health (Mỹ)

Ảnh trái: AndyScott / Wikimedia Commons — CC BY-SA 4.0 · Ảnh phải: Zfigueroa / Wikimedia Commons — CC BY-SA 3.0

Chạm tay vào đất: trị liệu bằng làm vườn

Ngắm cây đã tốt; chăm cây còn tốt hơn. Trị liệu bằng làm vườn (horticultural therapy) được dùng cho người trầm cảm, người cao tuổi và trẻ đặc biệt vì nó gom đủ các yếu tố phục hồi trong một việc: vận động nhẹ, phơi nắng sớm, nhịp chăm sóc lặp lại theo ngày, và phần thưởng nhìn thấy được — một mầm nhú, một nụ nở. Trẻ nhỏ lớn lên cạnh cây cỏ phát triển cảm xúc và giao tiếp tốt hơn; người lớn tuổi có vườn để chăm ít trầm cảm hơn và vận động đều hơn. Với người ở chung cư, một ban công vài chậu hoa đã đủ tạo nhịp chăm sóc ấy.

Bông hoa gazania vàng nở giữa chậu cây trên ban công nắngCây cổ thụ trụi lá giữa công viên mùa đông, nắng sớm xuyên qua tán cành in bóng dài trên cỏ

Trái: một chậu gazania trên ban công — nhịp chăm sóc nhỏ nhất vẫn là trị liệu. Phải: cây cổ thụ trong công viên — "phòng khám" mở cửa quanh năm

Ảnh trái: Swaminathan, Flickr / Wikimedia Commons — CC BY 2.0 · Ảnh phải: Dietmar Rabich / Wikimedia Commons — CC BY-SA 4.0

Bắt đầu từ một mảng rêu

Không gian xanh chữa lành không đòi diện tích — nó đòi sự hiện diện của thứ đang sống trong tầm mắt hằng ngày. Người Nhật thu cả nguyên lý ấy vào những vườn thiền chỉ có đá, sỏi và rêu: không gì nở hoa, nhưng đủ cho mắt nghỉ và đầu chậm lại. Một góc rêu trong sân, vài khóm trúc che cửa sổ, một mặt nước nhỏ — bất cứ đâu mắt chạm được cây mỗi ngày, chỗ đó đang làm việc của một khu vườn.

Ba tảng đá phủ rêu đặt trên nền sỏi trắng cào vòng trong vườn thiền Bloedel ReserveCác đảo rêu xanh viền lối sỏi trắng trong vườn thiền ở Kyoto, cây lớn đổ bóng phía sau

Đá, sỏi và rêu — vườn thiền tối giản của Nhật: không hoa lá rực rỡ nhưng đủ cho mắt nghỉ

Ảnh trái: Dog Walking Girl / Wikimedia Commons — CC BY-SA 3.0 · Ảnh phải: Sherwin Carlquist / DPLA / Wikimedia Commons — CC BY 4.0

Những gò rêu xanh mọc thành cụm trên mái ngói đỏ cũ

Rêu tự mọc trên một mái ngói cũ — sự sống tự tìm chỗ; việc của người thiết kế chỉ là chừa chỗ cho nó

Ảnh: Olivier, Flickr / Wikimedia Commons — CC BY 2.0

Từ liều thuốc cá nhân đến hạ tầng đô thị

Khi từng khu vườn nhỏ là một liều thuốc, thì hệ thống công viên của một thành phố chính là hạ tầng y tế dự phòng rẻ nhất mà đô thị có thể xây. Nguyên lý "cho mắt nghỉ" cũng là thứ người Nhật đã thu vào nghi thức chậu nước tsukubai, và được Tadao Ando phóng lên tỷ lệ công trình ở Ngọn đồi Đức Phật. Bắt đầu ở đâu không quan trọng — ban công, sân sau hay công viên đầu ngõ; quan trọng là mỗi ngày mắt phải được chạm vào thứ đang sống.

775 Lượt xem